Lời nói đầuNicolas Darvas, sau khi kiếm được hơn 2 triệu đô-la từ thị trường chứng khoán, quyết định viết cuốn sách thứ hai để chia sẻ những trải nghiệm và quan sát của mình. Ông nhìn nhận Phố Wall không khác gì một sòng bạc đích thực, với những “người tráo bài”, “hồ lì” và “kẻ mách nước”. Mục tiêu của ông là kể lại câu chuyện về cách ông đã chiến thắng trong “sòng bạc lớn nhất thế giới” này, nhấn mạnh tầm quan trọng của việc hiểu rõ bản chất thị trường và giảm thiểu rủi ro. CHƯƠNG 1. Sòng bạcChương này mở đầu với bối cảnh tác giả đang bình thản đọc báo về cuộc khủng hoảng chứng khoán năm 1962, một đợt sụt giảm tồi tệ nhất trong 30 năm, mà ông đã thoát khỏi nhờ hệ thống lệnh dừng lỗ (Stop-loss) tự động. Ông khẳng định Phố Wall là một sòng bạc chuyên nghiệp, nơi phần lớn các nhà đầu tư nhỏ lẻ thực chất là những “con bạc” không nhận thức được rủi ro. Ông phân loại các chủ sở hữu cổ phiếu thành nhiều nhóm, từ nhân viên công ty sở hữu cổ phiếu ưu đãi đến các quỹ tương hỗ, nhưng nhấn mạnh rằng tất cả đều là “đánh bạc”. Bài học đầu tiên ông rút ra là “Bịt ngay các lỗ rò!” – tránh các khoản phí môi giới nhỏ nhưng liên tục từ những giao dịch ngắn hạn không hiệu quả. CHƯƠNG 2. Người tráo bàiDarvas ban đầu tin vào các yếu tố cơ bản của doanh nghiệp (“sở hữu cổ phần trong các doanh nghiệp Hoa Kỳ”). Tuy nhiên, sau nhiều thất bại liên tiếp và chỉ một thành công ngẫu nhiên (cổ phiếu BRILUND), ông nhận ra rằng sự phát triển của công ty không đồng nghĩa với việc giá cổ phiếu sẽ tăng. Ông kết luận rằng kinh doanh là một chuyện, cổ phiếu lại là chuyện khác. Cổ phiếu chỉ là “xèng” trong sòng bạc, giá trị của chúng phụ thuộc vào cung cầu, không phải giá trị nội tại. Các nhà môi giới (“người tráo bài”) không quan tâm đến lợi nhuận của nhà đầu tư mà chỉ chú trọng đến phí giao dịch. Darvas rút ra hai quy tắc vàng: “Tôi sẽ không bao giờ bán ra một cổ phiếu khi nó đang tăng giá.” và “Tôi cũng sẽ chẳng bao giờ giữ mãi một cổ phiếu đang mất giá.” CHƯƠNG 3. Người hồ lì ở sòng bạcChương này phơi bày các hình thức thao túng thị trường và gian lận. Darvas dẫn chứng các vụ việc nổi tiếng như Richard Whitney và cặp cha con Jerry và Gerard F. Re. trên sàn Amex, cùng Lowell Birrell với cổ phiếu Swan Finch. Những “người hồ lì” này lợi dụng thông tin nội bộ và các lỗ hổng luật pháp để trục lợi, đẩy giá cổ phiếu lên hoặc xuống. Darvas nhấn mạnh tầm quan trọng của lệnh Stop-loss tự động như một biện pháp bảo vệ thiết yếu, giúp ông thoát khỏi những cổ phiếu gian lận mà không bị thiệt hại đáng kể. Ông cũng học được rằng các cổ phiếu giá rẻ thường đi kèm với chi phí môi giới cao theo tỷ lệ phần trăm, khiến chúng thực sự “đắt đỏ” hơn nhiều. CHƯƠNG 4. Người chào hàngDarvas chỉ trích gay gắt đội ngũ “người chào hàng” (brokers, nhà phân tích, dịch vụ tư vấn) trên Phố Wall. Ông cho rằng họ thiếu trí tưởng tượng và chỉ tin vào các chân lý lỗi thời như “mua rẻ, bán đắt”. Họ không thực sự biết tương lai của thị trường, nhưng lại luôn cố gắng “phát minh” ra các lý do hợp lý để khuyến khích giao dịch, nhằm thu về phí môi giới. Darvas vạch trần sự kém hiệu quả của các dịch vụ dự báo thị trường, thậm chí các nghiên cứu chỉ ra rằng chúng còn kém chính xác hơn cả việc chọn ngẫu nhiên. Ông khẳng định nơi tốt nhất để tìm kiếm các lời chỉ dẫn về thị trường chính là tại thị trường đó – thông qua việc quan sát biến động giá thực tế của cổ phiếu. CHƯƠNG 5. Biện pháp phòng thân - đi nước đôiDarvas phân tích tâm lý của các nhà đầu tư, thường là những “con bạc thụ động” tin tưởng mù quáng vào môi giới, chấp nhận rủi ro lớn mà không thực sự hiểu. Ông đưa ra ví dụ về bạn bè mất trắng tài sản vì những sai lầm tâm lý này. Ông cũng chỉ ra nhược điểm của các hình thức đầu tư tập thể như câu lạc bộ đầu tư và quỹ tương hỗ: chúng thường có phí cao và hiệu suất không vượt trội so với việc tự đầu tư có chiến lược. Các Kế hoạch đầu tư hàng tháng cũng không hiệu quả do phí môi giới cao và lợi tức thấp. Darvas khẳng định lại rằng ông không muốn ai đặt cược thay mình, và giữa ông và môi giới luôn tồn tại sự đối lập về lợi ích. CHƯƠNG 6. Chơi trong sòng bạc - ván bài mua vào của tôiĐây là chương trọng tâm mô tả việc Darvas phát triển “Hệ thống hộp” của mình. Sau nhiều thất bại do dựa vào lời đồn và phân tích cơ bản, ông nhận ra rằng chỉ có một lý do duy nhất để mua cổ phiếu: giá cổ phiếu đang tăng. Ông bắt đầu nghiên cứu biểu đồ giá, nhận thấy cổ phiếu di chuyển trong các phạm vi xác định (hộp) và khi phá vỡ ngưỡng trên của hộp (tạo đỉnh mới), đó là tín hiệu cho một xu hướng tăng giá mạnh mẽ. Ông sử dụng các công cụ như Barron’s và S&P để xác định các cổ phiếu đang tạo đỉnh lịch sử hoặc đỉnh năm, sau đó đặt lệnh “on-stop mua” ngay trên ngưỡng phá vỡ để tự động mua vào. Ông chỉ chọn những cổ phiếu có khối lượng giao dịch tăng đáng kể và là những “con ngựa chiến thắng” thực sự, không phải những cổ phiếu đang cố gắng phục hồi. CHƯƠNG 7. Chơi ở sòng bạc - Ván bài bán ra của tôiChương này tập trung vào chiến lược bán ra và quản lý rủi ro của Darvas. Ông nhấn mạnh rằng điều quan trọng nhất là giảm thiểu rủi ro và bảo vệ lợi nhuận. Darvas nhận thấy việc ở xa Phố Wall (trong chuyến du lịch thế giới) giúp ông tránh được những thông tin nhiễu loạn và tập trung vào dữ liệu giá khách quan. Ông sử dụng lệnh stop-loss tự động như một “tấm lưới an toàn” để bán cổ phiếu ngay lập tức khi giá giảm xuống dưới đáy hộp, ngăn chặn các khoản lỗ lớn. Ông liên tục điều chỉnh lệnh stop-loss lên cao hơn khi giá cổ phiếu tăng, đảm bảo luôn bán được gần đỉnh. Các ví dụ như Lorillard, Diners’ Club, và E. L. Bruce minh họa cách ông thu lợi nhuận lớn và hạn chế thiệt hại nhờ sự kỷ luật của hệ thống này, thậm chí cả khi thị trường có những biến động bất ngờ hoặc gian lận. CHƯƠNG 8. Phân tích sự thành công của tôiDarvas tổng kết lại triết lý đầu tư của mình. Ông khẳng định lại thị trường chứng khoán là một “sòng bạc” với sự dao động giá liên tục do sự khác biệt trong quan điểm của các nhà đầu tư. Thành công của ông đến từ việc quan sát chặt chẽ hành vi giá và đặt cược vào xu hướng rõ ràng, đồng thời sử dụng lệnh stop-loss để giới hạn rủi ro. Ông khuyên nên bắt đầu với số vốn đủ lớn và chỉ tập trung vào các cổ phiếu có giá trị cao, vì chúng có xu hướng di chuyển có trật tự hơn. Ông tự nhận mình không có khả năng tiên tri mà chỉ là người tuân thủ nghiêm ngặt hệ thống “hộp” và các lệnh stop-loss tự động, giúp ông bảo toàn vốn và lợi nhuận ngay cả trong các đợt sụt giảm thị trường. Cuối cùng, ông nhắc nhở rằng Phố Wall không phải là nơi dành cho những người không chấp nhận thất bại.